Sự chuyển động vượt ra ngoài phương pháp
Người giáo viên biết suy ngẫm: Hiểu về chuyển động vượt ra ngoài khuôn khổ các động tác đã được học
Việc giảng dạy vận động xuất sắc không nằm ở việc thu thập thêm các bài tập hay tuân thủ một phương pháp nào đó một cách hoàn hảo. Điều quan trọng là phải thấu hiểu cơ thể, quan sát từng cá nhân trước mặt và biết cách điều chỉnh nội dung giảng dạy sao cho phù hợp với nhu cầu thực tế của họ. Càng học hỏi, khám phá và đặt câu hỏi, phương pháp giảng dạy của chúng ta càng trở nên thực sự mang đậm dấu ấn cá nhân.
1. Xây dựng nền tảng vững chắc – giải phẫu học và cơ sinh học
Mọi thứ bắt đầu từ đây. Nếu không có sự hiểu biết vững chắc và toàn diện về cấu trúc cơ thể cũng như cách cơ thể thực sự vận động – cơ chế hoạt động của khớp, chức năng cơ bắp, sự truyền tải lực, kiểm soát vận động – thì bạn đang dạy dựa trên trí nhớ chứ không phải dựa trên sự hiểu biết. Một nền tảng vững chắc về giải phẫu học và cơ sinh học sẽ giúp bạn hiểu tại sao một chỉ dẫn lại hiệu quả, chứ không chỉ đơn thuần là nó hiệu quả. Đó chính là sự khác biệt giữa việc lặp lại một bài tập và việc hiểu rõ chính xác tác động của nó lên mô, khớp và hệ thần kinh của người tập trước mặt bạn.
2. Khám phá các phong trào, phương pháp và ý tưởng khác nhau
Không có phương pháp nào có thể phản ánh toàn diện bức tranh về chuyển động của con người. Pilates, yoga, tập luyện sức mạnh, khiêu vũ – mỗi phương pháp đều nhìn nhận cơ thể qua một lăng kính khác nhau, và mỗi lăng kính lại hé lộ những khía cạnh mà các phương pháp khác bỏ sót. Việc duy trì tinh thần tò mò đối với các hệ thống khác nhau sẽ giúp bạn mở rộng “hộp công cụ” của mình, nhờ đó bạn sẽ không bao giờ bị giới hạn trong một giải pháp duy nhất khi một người cần một giải pháp khác.
3. Hiểu rõ người đang đứng trước mặt bạn
Việc dạy vận động không bắt đầu từ bài tập – mà bắt đầu từ con người. Mục tiêu của họ, lối sống của họ, quá khứ của họ, các mẫu vận động của họ, cũng như những sự thích nghi mà cơ thể họ đã hình thành để tồn tại trong cuộc sống hàng ngày. Hai người có cùng một “vấn đề” có thể cần những phương pháp hoàn toàn khác nhau khi bạn thực sự quan sát họ. Đây chính là nơi mà việc dạy thực sự bắt đầu – không phải từ những gì bạn biết, mà từ việc thấu hiểu những gì họ cần và cách dạy phù hợp.
4. Điều chỉnh phương pháp cho phù hợp với từng người – chứ không phải ép người phải thích nghi với phương pháp
Một khi đã thấu hiểu người học, phương pháp phải linh hoạt điều chỉnh. Việc thích ứng và điều chỉnh không phải là sự thỏa hiệp hay phiên bản đơn giản hóa của việc dạy “thực sự” – đó chính là kỹ năng. Một phương pháp cứng nhắc được áp dụng cho mọi người không phải là chuyên môn; đó là sự hạn chế được ngụy trang dưới danh nghĩa nhất quán. Những người thực hành đạt được kết quả thực sự chính là những người có thể lấy một nguyên tắc và điều chỉnh cách thể hiện của nó sao cho phù hợp với người đang đứng trước mặt họ.
5. Tìm ra giọng nói riêng của bạn – một giọng nói độc đáo
Cuối cùng, tất cả những điều này sẽ hòa quyện thành một thứ thực sự thuộc về bạn. Không phải là bản sao của thầy cô, cũng không phải là việc lặp lại kịch bản của một phương pháp nào đó – mà là cách nhìn nhận chuyển động, cách giải thích và cách hướng dẫn người khác thực hiện chuyển động theo cách riêng của bạn. Giọng nói đó được xây dựng từ tất cả những điều đã nêu trên: kiến thức giải phẫu, quá trình khám phá, những người bạn đã làm việc cùng, và những điều chỉnh bạn đã thực hiện. Đó là điều bạn tự mình gầy dựng nên, chứ không phải mượn từ ai khác.
6. Luôn giữ tinh thần ham học hỏi
Khoảnh khắc bạn ngừng học hỏi cũng chính là khoảnh khắc việc giảng dạy của bạn ngừng phát triển – và những người tin tưởng vào bạn sẽ không còn nhận được những gì tốt nhất từ bạn nữa. Luôn giữ tư thế của một người học có nghĩa là không bám víu quá chặt vào kiến thức của bản thân để có thể liên tục cập nhật nó. Đó không phải là giai đoạn tiền đề dẫn đến sự chuyên môn; đó chính là hình ảnh thực sự của sự chuyên môn theo thời gian.
Bạn có muốn bổ sung gì vào danh sách này không? Hãy cho chúng tôi biết nhé!